PDA

View Full Version : Những câu chuyện vui



newhaven07
23-05-2007, 04:10 AM
Thôi, cả nhà mình đừng lời qua tiếng lại nữa nhỉ. Hồng vẫn thích tiếp tục được cười thoải mái với mấy mẩu chuyện vui của Thái, thế nên giờ mở thêm thread này. Mọi người vào đây ủng hộ nha.

Sáng nay Hồng nghe radio NPR (National Public Radio), họ có giới thiệu về quyển sách "Plato and a Platypus Walk into a Bar: Understanding Philosophy Through Jokes", có hai mẩu chuyện Hồng đã post hồi sáng, giờ xin được chuyển sang đây.

1. When Thompson hit 70, he decided to change his lifestyle completely so he could live longer. He went on a strict diet, he jogged, he swam and he took sunbaths. In just three months' time, Thompson lost 30 pounds and reduced his waist by six inches. Svelte and tan, he decided to top it off with a new haircut. Stepping out of the barbershop, he was hit by a bus.
As he lay dying, he cried out, "God, how could you do this to me?"

And a voice from the heavens responded: "To tell you the truth, Thompson, I didn't recognize you."

2. A Buddhist walks up to a hot-dog stand and says, "Make me one with everything". He then pays the vendor and asks for change. The vendor says, "Change comes from within".

newhaven07
23-05-2007, 10:05 AM
Còn đây là hai mẩu chuyện vui nhỏ về Abraham Lincoln (trích từ quyển Presidential Anecdotes, của Paul F. Boller). A. Lincoln được mệnh danh là "the first humorist to occupy the White House. He could make a cat laugh!".

1. When young Lincoln joined the Sangamon militia, his colonel was a little fellow about four feet tall. Abe himself was unusually tall; but he tended to walk with a slouch in those days. The colonel dressed him down for sloppy posture. "Come, Abe," he cried, "hold up your head; high, fellow!" "Yes, sir," said Abe. "High, fellow," persisted the colonel. "Higher!" Abe straightened up, stretched his neck, and said, "So, sir?" "Yes, fellow," said the colonel, "but a little higher." "And am I always to remain so?" asked Abe. "Yes, fellow, certainly!" exclaimed the colonel. "Then," said Abe with a sad look, "good-bye colonel, for I shall never see you again!"

2. Lincoln's favorite story among the many circulating about him concerned two Quaker ladies who were discussing Lincoln and Jefferson Davis. "I think Jefferson will succeed," said the first Quaker. "Why does thee think so?" asked the second. "Because Jefferson is a praying man," said the first. "And so is Abraham a praying man," said the second. "Yes," said the first, "but the Lord will think Abraham is joking."

hien12vn
24-05-2007, 08:37 PM
1. TEACHER: Harold, what do you call a person who keeps on talking when people are no longer interested?
HAROLD: A teacher.

2. TEACHER: Why are you late, Frank?
FRANK: Because of the sign.
TEACHER: What sign?
FRANK: The one that says, "School Ahead, Go Slow."

3. TEACHER: Donald, what is the chemical formula for water?
DONALD: H I J K L M N O.
TEACHER: What are you talking about?
DONALD: Yesterday you said it's H to O.

newhaven07
25-05-2007, 03:20 AM
Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. Người chăn dê thấy thế thì cười, trêu chú chó: - Chú thật bất tài. Con thỏ nhỏ hơn chú bao nhiêu mà còn chạy nhanh hơn. Chó săn đáp: - Ông không biết mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!

Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: "Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác". Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Thế là thợ săn ra chợ mua thêm mấy con chó săn khác. Sau đó, ông ta ra chính sách mới: Hễ con nào bắt được đủ số thỏ sẽ được "trả lương" bằng mấy chiếc xương. Không bắt được thỏ thì không có ăn.

Chiêu mới quả cao tay. Bầy chó tranh nhau săn bắt, đem rất nhiều thỏ về, bởi chẳng con nào muốn thấy chó khác gặm xương, trong khi mình hóp bụng trương mắt ếch. Được một thời gian, lại có vấn đề xuất hiện. Bầy chó nhận ra: thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà bắt được bất kể thỏ lớn hay thỏ bé thì đều nhận trả công như nhau. Lúc đầu chỉ có một vài con giỏi nhận xét mới chuyên bắt thỏ nhỏ, sau cả đàn đều làm theo.

Thợ săn hỏi: - Gần đây thỏ bọn bay bắt được càng ngày càng nhỏ, vì sao vậy? Bầy chó trả lời: - Thỏ lớn thỏ nhỏ không khác nhau, ai phí công đi bắt thỏ lớn đây? Sau một thời gian suy nghĩ, thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: cứ một thời gian lại thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về, từ đó trả công theo từng giai đoạn.

Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng. Thợ săn rất đắc ý.

Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ. Thợ săn hỏi bầy chó. Bầy chó đáp: - Quãng đời đẹp nhất của bọn tôi đều là cho ông, chủ nhân. Nhưng giờ bọn tôi ngày một già. Khi không bắt được thỏ nữa, ông có còn cho tôi xương không?

Thế là thợ săn thống kê lại toàn bộ số thỏ bắt được của từng con, tiến hành phân tích, đưa ra quy định mới về trả công: Nếu bắt được số thỏ vượt một mức nhất định, chó săn khi về già sẽ được trả số xương nhất định. Bầy chó vui sướng, tất cả lại lao đi săn, cố để hoàn thành nhiệm vụ ông chủ giao. Qua một thời gian, một số chú chó đã hoàn thành chỉ tiêu.

Một thời gian sau, có một con nói: - Chúng tôi cố gắng thế mà chỉ được trả mấy khúc xương, mà số thỏ tôi săn được quý gấp bao nhiêu lần xương. Vì sao chúng tôi không bắt thỏ cho chính mình nhỉ? Thế là có mấy chú chó bỏ thợ săn, tự mình lập xưởng bắt thỏ.

:-)

ncmkhoa
25-05-2007, 08:58 PM
Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. ....

:-)

Đọc truyện này mà không thấy vui thì làm thế nào chị Hồng ơi? ;) Chẳng hiểu nó vui ở chỗ nào :confused:

newhaven07
26-05-2007, 08:59 AM
Hì hì, chết rồi, post truyện vui mà người khác đọc không cười, không biết là mình có cười vô duyên không nhỉ (Just kidding!).

Anyway, đọc truyện này mình liên tưởng ngay đến mối quan hệ employer và employees. Cái vui là mình thấy cuộc chạy đua giữa hai bên. Employer thì luôn tìm cách quản lý và khai thác nhân viên sao cho có lợi nhất, mặt khác employees thì luôn phát sinh đòi hỏi và nâng cao nhu cầu, và cuối cùng thì outsmart employers (tự săn bắt thỏ, nghĩa là bỏ ra làm riêng) :-)

Hồng thấy xem truyện vui được cái là vừa sảng khoái, thư giãn, trong vài trường hợp mình có thể học được vài thứ, đặc biệt là về văn hóa. Hồng đã rất nhiều lần đọc jokes trên báo và tạp chí ở bên này mà không hiểu, Hồng nghĩ chẳng qua là do có sự khác biệt về văn hóa.

Hôm nay là Memorial Weekend Holiday, Hồng xin trích 2 mẩu chuyện vui đăng trên tạp chí Smithsonian số tháng 6 để góp vui với mọi người nhé.

"X Files" with the bark off (By Simon Rich)

Here are some scenes for a TV show I came up with that's exactly like "The X Files" except all the characters are dogs.

1. Dog Mulder: I'm Agent Mulder from the Dog FBI. Tell us what happened.

Skip: Last week, my face was really itchy. I kept trying to scratch my nose, but...I couldn't reach it.

Dog Mulder: What do you mean?

Skip: There was some kind of cone-shape force field around surrounding my head.

Dog Scully: Incredible!

Skip: The crazy thing is, 3 days later, I fell asleep...and when I woke up, the force field was gone.

Dog Scully: I don't understand. This defies all logic!

Skip: Not everything can be explained with logic, Dog Scully.

(Chú thích một chút: Ở bên này người ta đôi lúc đeo cho chó một cái bìa hình cone quanh cổ để tránh nó gãi lên mặt hay lên mắt khi nó bị bệnh ngứa hay nhiễm trùng)

2. Rocket: I used to have fleas all over my body. Thousands and thousands of them. Then, yesterday, I felt a tightness around my neck... and within hours the fleas were gone.

Dog Mulder: (Spits out coffee.)

Dog Scully: For years, I have tried to be a scientist, to live by the rules of logic and reason. But now I don't know what to believe.

Dog Mulder: Please use your magic to kill my fleas.

:-)

huongnd
31-05-2007, 10:43 AM
On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, "What kind of "ese" are you? "Excuse me?" "What kind of "ese" are you?" "Excuse me, I don't understand what you meant." "Stupid! Are you Vietnamese, Chinese or Japanese?" "Oh! I am a Vietnamese." After 2 seconds. Vietnamese asked American: "What kind of "kee" are you? "What? What do you mean by key?" "Are you monkey, donkey or Yankee."

ngotrung
31-05-2007, 05:36 PM
Đọc truyện này mà không thấy vui thì làm thế nào chị Hồng ơi? ;) Chẳng hiểu nó vui ở chỗ nào :confused:

Chị Hồng lại kể lại lần nữa đi chị, kể cho tới khi nào tất cả mọi người công nhận là thấy vui mới thôi! :cool:

thai
31-05-2007, 11:23 PM
Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. Người chăn dê thấy thế thì cười, trêu chú chó: - Chú thật bất tài. Con thỏ nhỏ hơn chú bao nhiêu mà còn chạy nhanh hơn. Chó săn đáp: - Ông không biết mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!

Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: "Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác". Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Thế là thợ săn ra chợ mua thêm mấy con chó săn khác. Sau đó, ông ta ra chính sách mới: Hễ con nào bắt được đủ số thỏ sẽ được "trả lương" bằng mấy chiếc xương. Không bắt được thỏ thì không có ăn.

Chiêu mới quả cao tay. Bầy chó tranh nhau săn bắt, đem rất nhiều thỏ về, bởi chẳng con nào muốn thấy chó khác gặm xương, trong khi mình hóp bụng trương mắt ếch. Được một thời gian, lại có vấn đề xuất hiện. Bầy chó nhận ra: thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà bắt được bất kể thỏ lớn hay thỏ bé thì đều nhận trả công như nhau. Lúc đầu chỉ có một vài con giỏi nhận xét mới chuyên bắt thỏ nhỏ, sau cả đàn đều làm theo.

Thợ săn hỏi: - Gần đây thỏ bọn bay bắt được càng ngày càng nhỏ, vì sao vậy? Bầy chó trả lời: - Thỏ lớn thỏ nhỏ không khác nhau, ai phí công đi bắt thỏ lớn đây? Sau một thời gian suy nghĩ, thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: cứ một thời gian lại thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về, từ đó trả công theo từng giai đoạn.

Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng. Thợ săn rất đắc ý.

Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ. Thợ săn hỏi bầy chó. Bầy chó đáp: - Quãng đời đẹp nhất của bọn tôi đều là cho ông, chủ nhân. Nhưng giờ bọn tôi ngày một già. Khi không bắt được thỏ nữa, ông có còn cho tôi xương không?

Thế là thợ săn thống kê lại toàn bộ số thỏ bắt được của từng con, tiến hành phân tích, đưa ra quy định mới về trả công: Nếu bắt được số thỏ vượt một mức nhất định, chó săn khi về già sẽ được trả số xương nhất định. Bầy chó vui sướng, tất cả lại lao đi săn, cố để hoàn thành nhiệm vụ ông chủ giao. Qua một thời gian, một số chú chó đã hoàn thành chỉ tiêu.

Một thời gian sau, có một con nói: - Chúng tôi cố gắng thế mà chỉ được trả mấy khúc xương, mà số thỏ tôi săn được quý gấp bao nhiêu lần xương. Vì sao chúng tôi không bắt thỏ cho chính mình nhỉ? Thế là có mấy chú chó bỏ thợ săn, tự mình lập xưởng bắt thỏ.

:-)

:o Càng đọc càng thấm! Thế mới lạ!!! Mà cái thực tế của con "Chó" trong truyện lại gợi suy nghĩ về thân phận chó một cách rất chi là analogically. Không biết là vui trong buồn hay buồn trong vui đây. Xin mạn phép vác bài này về post trên blog của Thai nhé. Đa tạ, đa tạ!

hien12vn
03-06-2007, 09:54 PM
Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc. Bạn đến chỗ cô ta và nói: “Tôi là một người đàn ông vô cùng quyến rũ” - đó là tiếp thị trực tiếp.

Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc. Một người bạn của bạn đến chỗ cô ta, chỉ về phía bạn và nói: “Hắn là một người đàn ông vô cùng quyến rũ” - đó là quảng cáo.

Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc. Bạn xin số điện thoại cô ta. Hôm sau bạn gọi cho cô ấy và nói: “Tôi là một người đàn ông vô cùng quyến rũ” - đó là tiếp thị tận nhà.

Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc. Bạn đứng dậy, chỉnh lại cà vạt, đến mời cô ấy một ly rượu rồi cùng cô ta trò chuyện. Bữa tiệc kết thúc, bạn mở cửa cho cô ấy, cầm túi xách hộ cô ấy, đưa cô ấy về tận nhà và trước khi chia tay, nói thêm: “Tiện thể, tôi là một người đàn ông vô cùng quyến rũ” - đó là công tác quần chúng.

Bạn nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong bữa tiệc. Cô ấy đi đến và nói: “Nghe nói anh là một người đàn ông vô cùng quyến rũ” - đó là thương hiệu đã được đăng ký.

(Theo Tuổi Trẻ Cuối Tuần)

anhluong
20-06-2007, 10:05 AM
fi yuo cna raed tihs, yuo hvae a sgtrane mnid too

Cna yuo raed tihs? Olny 55 plepoe out of 100 can.



i cdnuolt blveiee taht I cluod aulaclty uesdnatnrd waht I was rdanieg.
The phaonmneal pweor of the hmuan mnid, aoccdrnig to a rscheearch at
Cmabr igde Uinervtisy, it dseno't mtaetr in waht oerdr the ltteres in a
wrod are, the olny iproamtnt tihng is taht the frsit and lsat ltteer be
in the rghit pclae. The rset can be a taotl mses and you can sitll raed
it whotuit a pboerlm. Tihs is bcuseae the huamn mnid deos not raed ervey
lteter by istlef, but the wrod as a wlohe. Azanmig huh? yaeh and I
awlyas tghuhot slpeling was ipmorantt! if you can raed tihs forwrad it.

huongnd
20-06-2007, 01:38 PM
He he. Nhưng ai viết được cái này thì cũng hay nhỉ.

thai
25-06-2007, 02:58 PM
http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=2092

Đọc cũng thấy buồn cười. Dung tục có, suy ngẫm có... nhưng mà vui.

thai
25-06-2007, 03:05 PM
THIÊN SỨ HỌC NHO
Tử viết:
Nhân chi sơ tính hiếu giả.Đa nhi nữ tòng giả.Mông giả.Ngực giả.Mắt giả. Mũi giả chi chi dã..
Híc!
"Tử viết:Giả giả dã! Chi chi giả dã!Thiên địa vi chi giả! giả tuốt tuột chi dã.
Tạm dịch:
Đồ giả đấy! Rất nhiều thứ giả! Trời đất cũng giả! Tất cả đều giả đấy!
Híc!

thai
25-06-2007, 03:09 PM
DISK LÀ CÁI ĐĨA
có lần bỉ phu sang Hoa Kỳ; ra tiệm mua đĩa CD. Cô chủ tiệm người Mễ rất xinh đẹp hỏi bỉ phu muốn mua gì. Hổng rành tiếng Anh, bỉ phu chổng cái mông to xù lên và chỉ vào đó. Ý muốn nói là "Disk". Vậy mà cô ta không những ko bán đĩa mà còn đạp thẳng cẳng vào cái Disk của bỉ phu; làm bỉ phu bật ra cửa.
Cho dến bây giờ bỉ phu vẫn chưa hiểu tại sao cô bán hàng lại dốt tiếng Anh thế. Disk là cái đĩa hát .Thế mà cũng ko biết.

moonie
25-06-2007, 04:31 PM
Một cậu bé mắc bệnh biếng ăn. Người mẹ bèn đưa cậu tới bác sĩ tâm lý. Sau khi dùng nhiều phương pháp mà không có kết quả. Bác sĩ bèn để cậu nhịn đói rồi đưa tới phòng ăn và hỏi:

- Cháu muốn ăn gì?

- Cháu muốn ăn giun.

Mừng quýnh, Bác sĩ bê cả đĩa giun đến:
- Giun đây, cháu ăn đi!

Cậu bé nũng nịu:
- Cháu ăn giun chiên cơ.

Bác sĩ sai trợ lý đem giun ra chiên lên rồi mang vào.

- Cháu chỉ ăn một con thôi.

- Cũng được. Cháu chỉ cần ăn duy nhất một con này thôi!

- Cháu ăn một nửa thôi. Chú ăn một nửa đi!

Bác sĩ nhắm mắt nuốt nửa con giun và đưa nửa con còn lại cho thằng bé. Nhưng bất ngờ nó khóc thét, gào to lên:

- Chuyện gì thế?

- Không chịu đâu, không ăn nữa. Chú ăn mất nửa-của-cháu rồi!!!

Bác sĩ bó tay!! :D

moonie
26-06-2007, 08:02 PM
Thiếu tinh tế

Một khách du lịch lạc trong sương mù, xe lại hết xăng.

Ông ta phải đi lang thang ở vùng nông thôn vắng vẻ, tay cầm chiếc can không. Rất lâu sau đó, cuối cùng ông ta mới tìm được một căn nhà nhỏ. Mệt lử đử đến không thở ra hơi, ông khách gõ cửa và hỏi:

- Có ai trong đó không?
- Có cháu ạ - Tiếng một đứa trẻ đáp.
- Bố cháu có trong đó không?
- Không ạ, bố cháu vừa đi rồi!
- Thế mẹ cháu?
- Ban nãy mẹ cháu ở đây, nhưng mẹ cháu đi rồi, khi bố cháu vào...

Ông khách du lịch kiệt sức bắt đầu nổi cáu:

- Thế không bao giờ cả ba người trong gia đình cháu có mặt đông đủ ở đây à?
- Có chứ ạ, thưa ông, nhưng không phải ở đây. - Đứa trẻ đáp. - Đây là nhà vệ sinh.

thacthuy
24-07-2007, 11:50 AM
On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, "What kind of "ese" are you? "Excuse me?" "What kind of "ese" are you?" "Excuse me, I don't understand what you meant." "Stupid! Are you Vietnamese, Chinese or Japanese?" "Oh! I am a Vietnamese." After 2 seconds. Vietnamese asked American: "What kind of "kee" are you? "What? What do you mean by key?" "Are you monkey, donkey or Yankee."


hehe i love this story
it's so funny so cute!
hehe
buon cuoi qua!
hay that do!
thanks nhe!
tiep tuc nhe mang nhieu chuyen cuoi cho dan FTU xem de fight stress nhe!
tui la thanh vien moi cung dang tu luyen lo FTU

Bạn đọc lại rule của diễn đàn ở ngay bên ngoài nhé. Quy định của diễn đàn viết có dấu.

Chipmo
27-07-2007, 04:21 PM
Một nàng hướng dẫn viên xinh đẹp dẫn một ông khách Mỹ đi tham quan Sài Gòn. Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: "Chỗ này là gì vậy?". Nàng toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì. Nàng trả lời đại: "Jesu die here". Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: "Chỗ này là gì, sao đông người vậy?". Nàng trả lời: "America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here". Ông khách há hốc mồm: "Oh my God!". Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: "Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?". Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: "Men - women, pằng pằng, Baby born here :o

thai
16-12-2007, 11:09 PM
Two guys went on a walking safari.
They saw a lion approaching them.
One of them started putting on his running shoes.
"You can't outrun the lion," his companion said.
"I am not trying to outrun the lion," the first guy responded. " All I need to do is to outrun you!"

neyhai
17-12-2007, 09:20 AM
Một chú chó săn chạy khắp cánh đồng dưới chân núi mà không bắt được con thỏ nào. Người chăn dê thấy thế thì cười, trêu chú chó: - Chú thật bất tài. Con thỏ nhỏ hơn chú bao nhiêu mà còn chạy nhanh hơn. Chó săn đáp: - Ông không biết mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!

Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: "Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác". Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Thế là thợ săn ra chợ mua thêm mấy con chó săn khác. Sau đó, ông ta ra chính sách mới: Hễ con nào bắt được đủ số thỏ sẽ được "trả lương" bằng mấy chiếc xương. Không bắt được thỏ thì không có ăn.

Chiêu mới quả cao tay. Bầy chó tranh nhau săn bắt, đem rất nhiều thỏ về, bởi chẳng con nào muốn thấy chó khác gặm xương, trong khi mình hóp bụng trương mắt ếch. Được một thời gian, lại có vấn đề xuất hiện. Bầy chó nhận ra: thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà bắt được bất kể thỏ lớn hay thỏ bé thì đều nhận trả công như nhau. Lúc đầu chỉ có một vài con giỏi nhận xét mới chuyên bắt thỏ nhỏ, sau cả đàn đều làm theo.

Thợ săn hỏi: - Gần đây thỏ bọn bay bắt được càng ngày càng nhỏ, vì sao vậy? Bầy chó trả lời: - Thỏ lớn thỏ nhỏ không khác nhau, ai phí công đi bắt thỏ lớn đây? Sau một thời gian suy nghĩ, thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: cứ một thời gian lại thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về, từ đó trả công theo từng giai đoạn.

Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng. Thợ săn rất đắc ý.

Thế nhưng, ngày này qua ngày khác, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ. Thợ săn hỏi bầy chó. Bầy chó đáp: - Quãng đời đẹp nhất của bọn tôi đều là cho ông, chủ nhân. Nhưng giờ bọn tôi ngày một già. Khi không bắt được thỏ nữa, ông có còn cho tôi xương không?

Thế là thợ săn thống kê lại toàn bộ số thỏ bắt được của từng con, tiến hành phân tích, đưa ra quy định mới về trả công: Nếu bắt được số thỏ vượt một mức nhất định, chó săn khi về già sẽ được trả số xương nhất định. Bầy chó vui sướng, tất cả lại lao đi săn, cố để hoàn thành nhiệm vụ ông chủ giao. Qua một thời gian, một số chú chó đã hoàn thành chỉ tiêu.

Một thời gian sau, có một con nói: - Chúng tôi cố gắng thế mà chỉ được trả mấy khúc xương, mà số thỏ tôi săn được quý gấp bao nhiêu lần xương. Vì sao chúng tôi không bắt thỏ cho chính mình nhỉ? Thế là có mấy chú chó bỏ thợ săn, tự mình lập xưởng bắt thỏ.

:-)

Chị Hồng ơi, em cũng thấy nó chẳng buồn cười, nhưng rất có ý nghĩa, cảm ơn chị!

thai
20-12-2007, 05:29 AM
Taken from an internet site where there's a competition for writing the most romantic first line and most unromantic second line.


HEAVEN AND HELL





Roses are red, violets are blue, sugar is sweet and so are you.
But the roses are wilting, the violets are dead, the sugar bowl's empty & so is your head.

After you, my love, my only prize
Would be a bullet between the eyes.

Of loving beauty you float with grace
If only you could hide your face.

I thought that I could love no other
Until, that is, I met your brother.

Kind, intelligent, loving and hot
This describes everything you're not.

I want to feel your sweet embrace
But don't take that paper bag off your face.

I love your smile, your face, and your eyes .
.. Damn, I'm good at telling lies!

Every time I see your face I wish I were in outer space.
I saw your face as you walked by
But then I saw a better guy.

My darling, my lover, my beautiful wife:
Marrying you screwed up my life.

Beauty is on the inside, but some may doubt,
If its true, I'd prefer you inside out.

What inspired this amorous rhyme?
Two parts vodka, one part lime.

I see your face when I am dreaming
That's why I always wake up screaming.

My love you take my breath away
What have you stepped in to smell this way?

My feelings for you no words can tell
Except for maybe "go to hell."

ltth
05-04-2008, 01:09 PM
Đây là chuyện một anh bạn bị mất tất ở chỗ giặt đồ trong ký túc xá. Anh đã gửi thư lên mailing list của ký túc xá để tìm lại tất.

Subject: Lost Sock (Lewis Laundry Room)
Hello, sorry to clutter everyone's emails with this mildly trivial matter.

If anyone has found a white and gray "Champion" sock that doesn't belong to
them... it's probably mine and I would like it back (I have thoroughly
searched the laundry room and it's not there). If the person in question
could please reply to this message I would really appreciate it. Thanks.

Và đây là những thư em nhận được trong ngày hôm sau:

"Please tell me that this is a joke"

Subject: RE: Sock CULPRIT
he was right about me being the culprit. I am indeed the perfect stereotype
of the culprit. Indeed I have stolen each time I had the opportunity the
goods you have left available in the bathroom, laundryroom or kitchen, in
order to provide my family with this types of goods, which we cannot afford
in France. I very much appreciate you sense of generosity towards those in
needs. Could anyone provide me with conditionner for my sisters in France.
Please leave it in the Gwathmey showers.

Thank you for your understanding and God bless America.

Subject: the sock ... a new episode ...
Hi everyone !

the auction for the Champion grey sock has begun ...

Check the attachment !

attachment Attachment: chaussette.jpg (37Kbytes)

Subject: First bid for the sock!
I'll give you 20 cents for it!! Dead or alive!

Subject: higher bid...
Ok, let's start the fight...
Let's say two knickers for this lovely sock!
And by the way, I have lost a "Carrefour" sock (a very prestigious French
brand). It is white with lovely grey stripes. So if somebody sees it walking
around alone, please let me know!

Un peu d'humour dans ce monde de brutes! ;)

Subject: Re: First bid for the sock!
21 cents! Come on man hurry up before Loïc wins the auction and does unspeakable things with the poor lonely sock!

By the way, and this part of the message is directed to the person who set fire in the kitchen, we have your bottle of olive oil with fingerprints, you can't hide anymore. Surrender now!

Subject: Re: First bid for the sock!
I bid $2,000,000 for the sock, but only AFTER Loic has done unspeakable
things to it...

Subject: Re: First bid for the sock!
I will never, NEVER, defile a grey Champion sock.

Subject: don't worry my lonely friend...
your sock is having the time of it's life, having fun, drinking beer...it will be back before you know it and your foot will no longer feel the chill of the february breeze.
sincerely,
your sock loving friends,
attachment Attachment: IMG_6846.jpg (42Kbytes)

Subject: Re: don't worry my lonely friend...
I don't mean to be a 'party pooper' or anything.

But I think its important to point out, I hope the sock is at least 21 years
of age and has the relevant ID to prove this.

Otherwise, it could face disciplinary action from the university and
possible even the police.

Drink responsibly.

Subject: Re: don't worry my lonely friend...
Dear all,
This notification is addressed to all of you who have participated in the
defamation of character of my client, your plaintiff, hereafter addressed as
Mr. Champion. By means of this notification, and on behalf of Mr. Champion,
I would like to inform you all that we seek compensatory damages for the
vicious libel spread throughout this network about the alleged actions and
behaviors Mr. Champion may or may not have been part of. The suit brought
against you seeks an injunction to cease and desist the use of pictures
depicting his cousins, nieces, nephews and babies' mommas in the last family
reunion over Christmas break. We do not know how these photographs were
released from Mr. Champion's private collection, but he demands respect be
given to the privacy and the sanctity that is his family. The reparations we
seek will be in the amount of 100 kg of pure Colombian lint, or 750,000 kg
of pure French lint (as static-free as is possible). Thank you kindly for
your time.

Sau đó prime minister của ký túc đã phải lên tiếng đề nghị mọi người không gửi email liên quan đến vấn đề mất tất. Mọi người đành phải chuyển sang facebook (http://www.facebook.com/group.php?gid=10408850811) để thảo luận tiếp.

Chú thích:
-Hầu hết những người tham gia là sinh viên Pháp.
-"Un peu d'humour dans ce monde de brutes! " means "Some humour in this cruel world"
-"Carrefour" là tên 1 hãng siêu thị ở bên Pháp, giống như WalMart ở Mỹ.
-Đoạn nói về Drink responsibly: ở bên Mỹ, phải trên 21 tuổi mới đủ tuổi uống rượu.
-Đoạn nói về set fire in the kitchen: đúng hôm đấy chẳng hiểu ai bật bếp rồi quên, bỏ về phòng, làm chuông báo động kêu ầm ĩ, và hậu quả là bọn em phải chạy ra khỏi ký túc xá đứng chờ khoảng 1 tiếng.